Năm ngọn núi trên mặt, tượng trưng cho quyền lực và địa vị vững chắc.
TỔNG QUAN
Ngũ Nhạc là năm điểm nhô cao nhất trên khuôn mặt, được ví như năm ngọn núi thiêng của Trung Hoa cổ đại trong hệ thống Thần Khê Định Số. Trán là Nam Nhạc (Hành Sơn), Cằm là Bắc Nhạc (Hằng Sơn), Gò má trái là Đông Nhạc (Thái Sơn), Gò má phải là Tây Nhạc (Hoa Sơn), và Mũi nằm ở chính giữa là Trung Nhạc (Tung Sơn). Nếu Tứ Đậu đại diện cho yếu tố Thủy (linh hoạt, tài lộc, dòng chảy) thì Ngũ Nhạc đại diện cho yếu tố Thổ và Thạch (vững chãi, uy quyền, danh vọng). Một người có Ngũ Nhạc nổi rõ, chầu về trung tâm là người mang chân mệnh của đấng tối cao, có tài thao lược, được muôn người kính phục và tuân phục.
LUẬN GIẢI THẦN KHÊ
Sự thành bại của Ngũ Nhạc phụ thuộc hoàn toàn vào vị thế của Mũi (Trung Nhạc). Mũi phải cao vươn thẳng, chóp mũi đầy đặn vĩ đại như ngọn núi chúa, uy nghi đứng giữa đất trời. Bốn ngọn núi xung quanh (Trán, Cằm, Lưỡng quyền) phải nhô lên một cách cân đối, bao bọc và chầu về Trung Nhạc giống như bá quan văn võ quần tụ quanh bậc đế vương. Nếu Ngũ Nhạc cân xứng, có thịt bao bọc lấy xương, không sắc nhọn, không khuyết hãm thì đó là tướng 'Quần sơn triều tủng'. Nếu Mũi quá thấp mà gò má, trán quá cao, gọi là 'Quần sơn vô chủ' (núi không có chúa), báo hiệu sự hỗn loạn, người không có quyền uy, dễ bị cấp dưới lấn lướt phản trắc.
ỨNG DỤNG THỰC TIỄN
Trong thuật trị quốc hay quản trị doanh nghiệp, tìm người có Ngũ Nhạc triều quy để giao phó trọng trách tổng tư lệnh là thượng sách, bởi họ có năng lực quy tụ nhân tâm, chống đỡ được sóng gió thị trường. Đặc biệt, hai gò má (Đông - Tây Nhạc) thể hiện quyền lực thực tế và sự hỗ trợ của bằng hữu. Nếu làm lãnh đạo mà lưỡng quyền thấp hãm thì chỉ có hư danh, không có thực quyền, dễ bị cô lập. Ứng dụng này giúp ta đánh giá được tiềm lực thực sự của một nhân vật quyền thế. Phụ nữ có lưỡng quyền quá cao, lấn át cả mũi thì tính cách lấn lướt chồng, trong gia đình hay xảy ra tranh cãi, cần phải học chữ Nhẫn để giữ gìn tổ ấm.
CÁCH CỤC ĐIỂN HÌNH
Đỉnh cao của phú quý là cách cục 'Ngũ nhạc triều tôn' (Năm núi chầu về vị trí tôn nghiêm), người này dù sinh ra trong khốn khó cũng tự tay làm nên đại nghiệp, được lưu danh sử sách. Cách cục thứ hai là 'Cô phong độc thối' (Ngọn núi đơn độc đứt gãy), tức là mũi rất cao, rất nhọn nhưng trán lẹm, cằm hóp, lưỡng quyền phẳng lì. Người có tướng này tính tình cao ngạo, bảo thủ, coi trời bằng vung, dù có tài nhưng không ai hợp tác, cuối đời rơi vào cảnh cô độc, thất bại thảm hại. Cách cục 'Ngũ nhạc phá toái' (Trán hóp, mũi gãy, cằm lệch, má hóp) chỉ tướng bần hàn, lang bạt kỳ hồ, làm việc gì cũng vỡ lở.
LƯU Ý KHI LUẬN ĐOÁN
Khi luận Ngũ Nhạc, cần chú ý phân biệt giữa xương gồ ghề lộ liễu và sự nhô cao có nhục (thịt) bao bọc. Núi mà chỉ toàn đá lởm chởm, cây cỏ không mọc được (xương xẩu trơ trọi) thì là núi chết, tướng sát phạt, cô độc tàn nhẫn. Núi phải có đất xốp, cây cối xanh tươi (xương vững, da dẻ hồng hào, thịt đầy đặn) thì mới là núi thiêng, sinh ra khí cát tường. Ngoài ra, cần quan sát sự tương phối giữa Ngũ Nhạc với độ lớn của khuôn mặt. Khuôn mặt nhỏ mà Ngũ Nhạc quá lớn cũng không tốt, đó là biểu hiện của sự tham vọng quá mức, gánh vác quá sức. Lưu ý: Nội dung mang tính chất tham khảo học thuật. Nên kết hợp Tâm Tướng để đánh giá trọn vẹn.