Kế thứ mười một trong Tam Thập Lục Kế: chấp nhận hy sinh cái nhỏ, cái phụ để bảo toàn cái lớn, cái gốc, giống như cây mận chịu khô héo để thay cây đào sống sót. Thầy hay dùng kế này để dạy học trò biết buông bỏ đúng lúc.
【Nguyên văn】 Lý Đại Đào Cương, chữ Hán 李代桃僵, nghĩa đen là cây mận chết thay cho cây đào, ý nói lấy cái nhỏ hy sinh để giữ lại cái lớn quan trọng hơn.
【Ý nghĩa mưu kế】 Kế này bắt nguồn từ việc trong chiến sự luôn có tổn thất, người giỏi cầm quân không tránh được mất mát nhưng biết chọn hy sinh phần nào ít quan trọng để bảo toàn đại cục. Đây là nghệ thuật của sự đánh đổi có tính toán, chấp nhận mất cái nhỏ để giữ cái lớn, mất cái tạm thời để giữ cái lâu dài.
【Điển tích】 Thời Chiến Quốc, Tôn Tẫn khi giúp Điền Kỵ đánh cược đua ngựa với vua Tề đã bày kế dùng ngựa hạng bét của mình đấu với ngựa thượng hạng của vua, chấp nhận thua ván đầu, rồi dùng ngựa thượng hạng đấu ngựa hạng trung, dùng ngựa hạng trung đấu ngựa hạng bét của vua. Kết quả thua một ván nhỏ nhưng thắng hai ván lớn, đó chính là tinh thần hy sinh cái nhỏ để giành phần thắng chung cuộc.
【Thầy luận và ứng dụng kinh doanh】 Trong kinh doanh, đôi khi cần sẵn sàng từ bỏ một dòng sản phẩm kém hiệu quả, một thị trường nhỏ không còn tiềm năng, để dồn toàn lực cho mảng cốt lõi mang lại giá trị lớn nhất. Trong đàm phán, việc nhượng bộ một điều khoản không quá quan trọng để đổi lấy điều khoản mấu chốt cũng chính là vận dụng kế này, biết cho đi cái nhỏ để giữ được cái lớn.
【Lời khuyên của Thầy】 Thầy khuyên bạn rèn sự tỉnh táo để phân biệt đâu là cái nhỏ có thể hy sinh, đâu là cái gốc phải giữ bằng mọi giá, vì nếu nhầm lẫn mà hy sinh nhầm cái quan trọng thì cả cơ nghiệp có thể sụp đổ theo.