Kế thứ mười sáu trong Tam Thập Lục Kế: muốn bắt được thì trước tiên hãy thả lỏng, buông ra một chút để đối phương an tâm rồi mới tóm gọn triệt để. Thầy nhắc đây là kế của người biết nhẫn nại chờ chinh phục hoàn toàn thay vì dồn ép vội vàng.
【Nguyên văn】 Dục Cầm Cố Túng, chữ Hán 欲擒故縱, nghĩa đen là muốn bắt giữ thì cố ý buông thả trước, ý nói tạm thời nới lỏng để đối phương mất cảnh giác hoặc tự nguyện quy phục, rồi mới nắm chắc hoàn toàn.
【Ý nghĩa mưu kế】 Khi dồn ép đối phương đến đường cùng, họ sẽ liều chết chống trả khiến ta cũng tổn thất nặng. Kế này dạy nên có lúc cố ý nới lỏng vòng vây, cho đối phương một lối thoát hay một khoảng thở, để họ giảm bớt sự đề phòng quyết liệt, thậm chí tự nguyện quy phục, khi đó việc thu phục hoàn toàn sẽ bền vững và ít tổn hại hơn nhiều.
【Điển tích】 Khổng Minh Gia Cát Lượng khi bình định phương Nam đã bảy lần bắt được thủ lĩnh Mạnh Hoạch rồi bảy lần thả ra, dù Mạnh Hoạch nhiều lần không phục. Đến lần thứ bảy, Mạnh Hoạch cảm phục trước sự khoan dung và bản lĩnh của Khổng Minh, tự nguyện quy hàng thật lòng, từ đó vùng đất phương Nam quy phục vững bền, không còn nổi loạn về sau, đó là điển tích thất cầm thất túng nổi tiếng.
【Thầy luận và ứng dụng kinh doanh】 Trong quản trị nhân sự và đàm phán, đôi khi dồn ép đối tác hay nhân viên đến mức không còn đường lui sẽ khiến họ phản kháng cực đoan hoặc chỉ phục tùng gượng ép. Người lãnh đạo khôn ngoan biết cho đối tác một khoảng lùi, một cơ hội để họ tự nguyện đồng thuận, từ đó mối quan hệ hợp tác bền chặt hơn nhiều so với việc ép buộc bằng vũ lực hay áp lực tức thời.
【Lời khuyên của Thầy】 Thầy khuyên bạn rèn sự kiên nhẫn khi dùng kế này, vì cái được lâu bền luôn cần thời gian, nhưng đừng lạm dụng việc buông thả nhiều lần khiến đối phương coi thường thiện chí của mình, sự khoan dung chỉ có giá trị khi đi kèm bản lĩnh thật sự.