VẠN ĐẠO ĐƯỜNGHALL OF MYRIAD PATHSEnglishVề trang Thầy Ưng Khiêm
VẠN ĐẠO ĐƯỜNG

Đạo Sikh: Mười Vị Guru, Guru Granth Sahib, Năm Chữ K Và Bếp Langar

ਸਿੱਖੀ Sikkhī · Sikh Giáo, Tích Khắc Giáo, Sikhism

Một đạo mới năm trăm năm tuổi, không tượng thờ, không hàng tăng lữ, mà ngôi đền trung tâm của nó lại mở bốn cửa ra bốn hướng và nuôi cơm không lấy tiền cho bất cứ ai bước vào.

Khởi lập
Năm 1469
Tính từ năm sinh của Guru Nanak, vị Guru thứ nhất trong mười vị
Vùng phát tích
Vùng Punjab
Nay chia giữa Ấn Độ và Pakistan, nơi Guru Nanak sinh ra nay là Nankana Sahib thuộc Pakistan
Số tín đồ
Khoảng 25 triệu
Nguồn World Religion Database dẫn qua Pew Research Center, Sikh Coalition ghi hơn 25 triệu và xếp đạo này thứ năm thế giới, ước tính công bố năm 2015, riêng Ấn Độ có 20.833.116 người theo điều tra dân số năm 2011

IĐọc Nhanh Trong Năm Câu

Đạo Sikh ਸਿੱਖ khởi từ Guru Nanak, sinh năm 1469 tại làng Talwandi vùng Punjab, nay là thị trấn Nankana Sahib thuộc Pakistan, mất năm 1539. Chữ sikh nghĩa là người học trò, và đó là chỗ đứng mà đạo này chọn cho tín đồ ngay từ tên gọi. Đây là đạo trẻ nhất trong các đạo lớn của thế giới, và cũng là đạo hay bị xếp nhầm chỗ nhất. Nhiều sách phổ thông tiếng Việt vẫn giới thiệu đạo Sikh như một nhánh của Ấn Độ Giáo, hoặc như sự pha trộn giữa Ấn Độ Giáo và Hồi Giáo. Người Sikh không nhận cách xếp ấy: họ nhận đạo mình là một mặc khải riêng, khởi từ chứng ngộ của Guru Nanak.

Một. Đạo tin có một thực thể tối cao duy nhất, không hình tướng, không sinh ra, không nhập thể. Ký tự mở đầu kinh sách là đọc là Ik Onkar.

Hai. Đạo có mười vị Guru nối nhau, từ Guru Nanak tới Guru Gobind Singh. Năm 1708 vị Guru thứ mười trao ngôi cho kinh sách, nên từ đó kinh sách mang tên Guru Granth Sahib và được gọi là Guru vĩnh viễn.

Ba. Đường lối sống gói trong ba chữ: Naam Japna là niệm nhớ danh, Kirat Karni là sống bằng lao động lương thiện, Vand Chakna là chia phần mình có cho người khác. Không xuất gia, không khổ hạnh.

Bốn. Năm 1699 Guru Gobind Singh lập Khalsa ਖ਼ਾਲਸਾ, tập thể người nhận lễ nhập đạo và giữ năm vật gọi là năm chữ K. Khăn quấn đầu và bộ râu dài của nhiều người Sikh đi ra từ đây.

Năm. Mặt của đạo mà cả thế giới biết nhiều nhất nằm trong bếp. Mỗi gurdwara đều có langar ਲੰਗਰ, bếp ăn chung phát cơm miễn phí cho bất cứ ai bước vào, mọi người ngồi chung một hàng dưới đất và ăn chung một món.

Trang này đi theo mười lăm mục, viết theo lối mô tả. Thư viện thuật lại điều đạo Sikh tự nhận, thuật lại điều sử học khảo được, và giữ hai thứ tách bạch. Chỗ nào hai nguồn ghi khác nhau thì nêu cả hai, chỗ nào chưa tra được nguồn đáng tin thì ghi thẳng.

IIVùng Punjab Thế Kỷ Mười Lăm

Punjab là tên ghép từ hai chữ tiếng Ba Tư, panj là năm và ab là nước, tức xứ năm con sông. Đây là dải đồng bằng phù sa giữa dãy Himalaya và sa mạc, đất tốt, người đông, lại nằm trên con đường mà mọi đoàn quân từ phía tây bắc đi vào tiểu lục địa đều phải qua.

Vị trí ấy quyết định số phận của vùng. Trong nhiều thế kỷ, Punjab là chỗ va nhau giữa truyền thống bản địa với hàng tư tế Bà La Môn, và các triều đại theo Hồi Giáo đến từ Trung Á cai trị Delhi từ thế kỷ mười ba. Năm 1526 triều Mughal thay chỗ các triều trước, và Guru Nanak sống trọn đời trong khoảng giao thời ấy.

Bên dưới tầng chính trị là hệ thống đẳng cấp, thứ nặng nề hơn nhiều với người dân thường: xã hội chia thành các bậc kế thừa theo dòng dõi, quy định người ta được làm nghề gì, cưới ai, ăn cùng ai, vào được đền nào. Đây là điều đạo Sikh nói tới nhiều nhất ngay từ đầu.

Hai dòng chảy có trước

Phong trào Bhakti

Dòng sùng mộ trong truyền thống bản địa, chủ trương con người đến thẳng với thực thể tối cao bằng lòng thành và bằng bài hát, không cần qua trung gian tư tế. Các nhà thơ của dòng này làm thơ bằng tiếng nói hằng ngày, nhiều vị xuất thân từ nghề bị coi là thấp như Kabir nghề dệt và Ravidas nghề thuộc da.

Truyền thống Sufi

Dòng thần bí trong Hồi Giáo, nhấn ở việc niệm danh và ở kinh nghiệm trực tiếp hơn là ở hình thức. Sheikh Farid, nhà thơ Sufi thế kỷ mười ba, để lại những câu thơ Punjabi về sau được đưa vào chính kinh sách của đạo Sikh.

Chỗ đạo Sikh khác cả hai

Bhakti thường gắn với một vị thần cụ thể và không bác bỏ hệ thần linh sẵn có. Sufi nằm trong khuôn Hồi Giáo. Đạo Sikh không đứng trong khuôn nào trong hai khuôn ấy.

Chỗ hay hiểu lầm

Vì có hai dòng chảy nói trên, người ngoài rất hay kết luận rằng đạo Sikh là sản phẩm lai giữa Ấn Độ Giáo và Hồi Giáo. Cách nói ấy bỏ sót một điều căn bản: một sự pha trộn thì giữ lại khung của cả hai bên, còn đạo Sikh bác bỏ đúng những cái trụ của cả hai, tức bác bỏ đẳng cấp và hệ tượng thờ của bên này, bác bỏ việc nhận một quyển kinh cuối cùng và một vị tiên tri cuối cùng của bên kia. Trong ngôn ngữ của chính đạo ấy, đây là một mặc khải mới chứ không phải một phép cộng.

IIIGuru Nanak, Vị Guru Thứ Nhất

Mọi sự trong đạo Sikh đều quy về một người, nhưng nói về người ấy thì có hai lối nói khác nhau, nên thư viện tách làm hai hộp đặt cạnh nhau.

Theo sử liệu

Guru Nanak sinh năm 1469 tại làng Rai Bhoi di Talwandi bên sông Ravi, nay là thị trấn Nankana Sahib thuộc tỉnh Punjab của Pakistan. Gia đình thuộc tầng lớp buôn bán và làm sổ sách, có một thời gian ông trông kho lương tại Sultanpur Lodhi. Về sau ông đi xa nhiều năm, rồi cuối đời lập một cộng đồng cày cấy tại Kartarpur và mất tại đó năm 1539.

Nguồn kể chuyện đời ông nhiều nhất là loại văn bản gọi là janamsakhi, nghĩa đen là truyện đời, được soạn sau khi ông mất nhiều thập niên và thuộc thể loại truyện kể đạo hạnh chứ không phải biên niên sử. Giới nghiên cứu vì thế nhận chắc phần khung, còn các chi tiết ly kỳ thì xếp vào loại truyền tụng trong đạo.

Theo giáo nghĩa

Người Sikh tin rằng vào quãng năm 1499, khi đang ở Sultanpur Lodhi, Guru Nanak ra sông Bein tắm như mọi sáng rồi biến mất ba ngày. Người ta tưởng ông chết đuối. Ba ngày sau ông trở lại, và câu đầu tiên ông nói được truyền tụng tới nay rất ngắn: không có Hindu, không có Musalman. Câu ấy không nói rằng hai cộng đồng kia không tồn tại, mà nói rằng hai cái nhãn ấy không phải chỗ để phân định con người trước thực thể tối cao, và rằng ông từ chối đứng vào cả hai khuôn có sẵn.

Những chuyến đi xa

Truyền thống trong đạo kể rằng Guru Nanak đi bốn chuyến lớn, gọi là udasi, kéo dài chừng hai mươi năm. Đi cùng ông là Mardana, một nhạc công chơi đàn rebab, người theo Hồi Giáo và là bạn đường từ thuở nhỏ. Người bạn đường suốt đời của vị Guru thứ nhất là một người khác đạo, và cách hai người truyền giảng là Guru đọc thơ còn Mardana đệm đàn. Nhạc gắn với đạo Sikh ngay từ ngày đầu.

Kartarpur, nơi đặt nền móng

Cuối đời, Guru Nanak lập một cộng đồng nông nghiệp tại Kartarpur, nghĩa là thành phố của Đấng Tạo Hoá, và ông tự tay cày ruộng. Đây là nơi ba nếp làm nên sinh hoạt của đạo về sau được dựng lên lần đầu và dựng cùng một lúc: buổi hát kinh chung mỗi sáng mỗi tối, bữa ăn chung mà ai tới cũng được ăn, và việc mọi người cùng làm cùng ăn không phân biệt dòng dõi. Đạo Sikh có hình dạng cụ thể ngay khi vị Guru thứ nhất còn sống.

Năm 1539, trước khi mất, ông chọn người kế vị không theo huyết thống. Ông có hai con trai, nhưng người ông chọn là Bhai Lehna, một người học trò, và ông đặt cho người ấy tên mới là Angad, nghĩa là một phần thân thể của ta. Bốn đời Guru đầu đều theo lối truyền cho người xứng chứ không cho con cháu.

IVMười Vị Guru

Chữ guru ਗੁਰੂ nghĩa là bậc thầy, người đưa từ chỗ tối ra chỗ sáng. Trong đạo Sikh chữ này chỉ dành cho mười vị trong dòng truyền, và sau đó cho kinh sách. Hai trăm ba mươi chín năm từ 1469 tới 1708 là quãng có mười vị nối nhau, mỗi vị làm thêm một việc, cộng lại thành một đạo có đủ chữ viết, kinh sách, nơi thờ, nghi lễ và tổ chức. Người Sikh tin rằng cả mười vị chia nhau cùng một ánh sáng, nên trong kinh sách thơ của các vị đều ký chung một bút danh là Nanak, kèm số thứ tự trong dòng truyền.

Năm sinh và năm mất theo Britannica. Một số bảng ghi thời gian giữ ngôi Guru chứ không ghi năm sinh, nên hai loại bảng hay bị đọc lẫn với nhau. Nguồn: Britannica, mục Sikhism.
Vị GuruNăm sinh và mấtViệc riêng của mỗi vị
1. Guru Nanak1469 tới 1539Khai đạo. Đặt nền cho ba nếp sinh hoạt: hát kinh chung, bếp ăn chung và làm ăn lương thiện. Lập Kartarpur. Truyền vị trí cho người học trò.
2. Guru Angad1504 tới 1552Chuẩn hoá bộ chữ viết Gurmukhi để ghi tiếng Punjabi, nhờ đó lời giảng của đạo có chữ riêng chứ không mượn chữ của truyền thống khác. Thu thập thơ của Guru Nanak.
3. Guru Amar Das1479 tới 1574Đưa bếp langar thành thiết chế bắt buộc, ra lệ ai muốn gặp ngài thì phải ngồi ăn chung với mọi người trước đã, kể cả người có địa vị. Đây là đòn đánh thẳng vào bậc thang xã hội.
4. Guru Ram Das1534 tới 1581Lập thị trấn Ramdaspur, về sau mang tên Amritsar, và cho đào cái hồ mà khu đền trung tâm mọc lên quanh đó. Soạn bài Lavan, phần cốt của lễ cưới Sikh.
5. Guru Arjan1563 tới 1606Biên soạn bộ Adi Granth năm 1604. Dựng Harmandir Sahib giữa hồ Amritsar và đặt bộ kinh vào đó. Mất năm 1606 tại Lahore, người Sikh tôn ngài là vị tử đạo đầu tiên.
6. Guru Hargobind1595 tới 1644Đeo hai thanh kiếm, miri cho quyền đời và piri cho quyền đạo. Dựng Akal Takht đối diện Harmandir Sahib năm 1606 làm chỗ bàn việc chung.
7. Guru Har Rai1630 tới 1661Duy trì một vườn thuốc và nhà phát thuốc miễn phí tại Kiratpur.
8. Guru Har Krishan1656 tới 1664Lên ngôi Guru khi mới năm tuổi và mất vì bệnh đậu mùa khi chưa đầy tám tuổi, trong lúc chăm sóc người bệnh tại Delhi. Vị Guru trẻ nhất.
9. Guru Tegh Bahadur1621 tới 1675Lập Anandpur. Bị xử tử tại Delhi năm 1675. Truyền thống Sikh kể rằng ngài đứng ra bênh vực quyền giữ đạo của một nhóm người Hindu xứ Kashmir, tức bênh quyền của người khác đạo.
10. Guru Gobind Singh1666 tới 1708Lập Khalsa năm 1699 tại Anandpur, đặt lễ nhập đạo và năm chữ K. Hoàn tất bản kinh sách có thêm thơ của thân phụ. Năm 1708 trao ngôi Guru cho kinh sách.

VDòng Thời Gian Năm Trăm Năm

Ba loại biến cố hay trở lại: các mốc của dòng Guru, việc dựng các nơi thờ, và các lần cộng đồng bị xáo trộn rồi dựng lại. Vài mốc xa xưa chỉ là ước định.

  • 1469Guru Nanak sinh
    Tại làng Talwandi vùng Punjab, nay là Nankana Sahib thuộc Pakistan.
  • khoảng 1499Chứng ngộ bên sông Bein
    Guru Nanak biến mất ba ngày rồi trở lại và nói câu không có Hindu, không có Musalman. Từ đó ngài bắt đầu đi giảng.
  • khoảng 1520Lập Kartarpur
    Cộng đồng đầu tiên của đạo bên sông Ravi, nơi buổi hát kinh chung và bếp ăn chung dựng lần đầu.
  • 1539Truyền cho Guru Angad
    Guru Nanak mất, truyền cho người học trò chứ không cho con trai. Guru Angad sau đó chuẩn hoá bộ chữ Gurmukhi.
  • 1574 tới 1577Lập Ramdaspur và đào hồ
    Guru Ram Das lập thị trấn về sau mang tên Amritsar, nghĩa là hồ nước cam lộ.
  • 1581 tới 1589Dựng Harmandir Sahib
    Guru Arjan khởi công ngôi đền giữa hồ, phần xây gạch hoàn tất năm 1589. Đền mở bốn cửa ra bốn hướng và nền đặt thấp hơn mặt đất xung quanh.
  • 1604Đặt bộ Adi Granth vào đền
    Guru Arjan hoàn tất bản biên soạn đầu tiên của kinh sách và đặt vào Harmandir Sahib.
  • 1606Guru Arjan mất và Akal Takht được dựng
    Guru Arjan mất tại Lahore. Con ngài là Guru Hargobind dựng Akal Takht ngay đối diện ngôi đền.
  • 1675Guru Tegh Bahadur bị xử tử tại Delhi
    Nơi ấy về sau dựng gurdwara Sis Ganj Sahib, và đây là bối cảnh trực tiếp của việc lập Khalsa.
  • 1699Lập Khalsa
    Ngày Vaisakhi tại Anandpur, Guru Gobind Singh làm lễ nhập đạo cho năm người đầu tiên rồi tự nhận lễ từ tay họ, đặt năm chữ K cùng hai tên chung Singh và Kaur.
  • 1708Ngôi Guru trao cho kinh sách
    Tại Nanded, Guru Gobind Singh tuyên bố dòng Guru bằng người dừng ở ngài, và từ đó kinh sách là Guru.
  • 1799 tới 1849Thời Ranjit Singh
    Vùng Punjab dưới quyền Maharaja Ranjit Singh. Năm 1830 ông cho dát vàng lớp ngoài của Harmandir Sahib, và cái tên Đền Vàng từ đó mà có.
  • 1925 và 1945Chỉnh đốn tổ chức và nghi lễ
    Năm 1925, việc quản lý các gurdwara lịch sử ở Punjab chuyển về một uỷ ban do tín đồ bầu, chấm dứt tình trạng nhiều nơi thờ nằm trong tay các dòng họ cha truyền con nối. Năm 1945 công bố bộ Rehat Maryada, bản quy tắc sinh hoạt và nghi lễ thống nhất cho toàn đạo.
  • 1947Punjab bị chia làm hai
    Đường biên giới mới cắt ngang vùng Punjab. Nơi Guru Nanak sinh ra và nơi ngài mất đều nằm lại phía tây, còn Amritsar nằm phía đông.
  • 1984Khu đền tại Amritsar bị hư hại
    Khu đền bị hư hại trong một đợt xung đột, sau đó được cộng đồng tu sửa.
  • 2019Mở lối hành hương Kartarpur
    Một lối đi dành riêng cho người hành hương được mở tới gurdwara tại Kartarpur, nơi Guru Nanak sống những năm cuối đời.

VIGiáo Nghĩa Cốt Lõi

Đạo Sikh không có quyển sách giáo lý riêng theo lối hỏi đáp. Điều đạo tin nằm trong thơ của kinh sách, và bản tóm tắt ngắn nhất nằm ở đúng những dòng đầu tiên.

Ik Onkar và Mul Mantar

Ký tự mở đầu kinh sách và là dấu hiệu thấy nhiều nhất trong đời sống người Sikh. Nó đọc là Ik Onkar, ghép từ con số một và chữ chỉ thực thể duy nhất. Con số một đứng trước là cố ý: điều đầu tiên phải biết không phải một tên gọi mà là một con số. Tiếp ngay sau là Mul Mantar, nghĩa là câu gốc.

Theo giáo nghĩa

ੴ ਸਤਿ ਨਾਮੁ ਕਰਤਾ ਪੁਰਖੁ ਨਿਰਭਉ ਨਿਰਵੈਰੁ ਅਕਾਲ ਮੂਰਤਿ ਅਜੂਨੀ ਸੈਭੰ ਗੁਰ ਪ੍ਰਸਾਦਿ॥

Phiên âm Latinh: Ik Onkar, Sat Naam, Karta Purakh, Nirbhau, Nirvair, Akaal Moorat, Ajooni, Saibhang, Gur Prasaad.

Nghĩa từng chữ: Ik Onkar là chỉ có một thực thể duy nhất, Sat Naam là danh của thực thể ấy là chân thật, Karta Purakh là đấng làm ra muôn vật, Nirbhau là không sợ ai, Nirvair là không thù ai, Akaal Moorat là hình tướng ngoài thời gian, Ajooni là không sinh ra, tức không nhập thai, Saibhang là tự có, Gur Prasaad là được biết tới nhờ ơn của Guru.

Ajooni, tức không nhập thai, là chỗ đạo Sikh tách hẳn khỏi quan niệm hoá thân vốn rất mạnh trong truyền thống bản địa. Nirvair, tức không thù ai, là chỗ đạo bác bỏ hình dung về một đấng nổi giận đòi phải nguôi giận. Cộng hai chữ lại thì hiểu vì sao gurdwara không có tượng và không có tranh thờ.

Ba nguyên tắc sống

Naam Japna

Niệm nhớ danh của thực thể tối cao, giữa lúc làm việc chứ không riêng lúc ngồi yên. Người Sikh thường niệm chữ Waheguru, chữ này thư viện chỉ ghi phiên âm Latinh vì chưa kiểm được nguyên tự Gurmukhi. Việc niệm danh không nhằm xin gì, mà giữ cho tâm khỏi rơi vào cái tôi.

Kirat Karni

Sống bằng lao động lương thiện của chính mình. Đạo không chấp nhận lối sống khất thực của người tu, cũng không chấp nhận của cải kiếm bằng gian dối.

Vand Chakna

Chia phần mình có cho người khác rồi mới ăn. Đây là gốc của bếp langar và của tục dasvandh, tức góp một phần mười thu nhập cho việc chung. Chia không phải bố thí từ trên xuống, vì người cho và người nhận ngồi chung hàng.

Haumai, cái tôi

Đạo Sikh gọi chứng bệnh gốc của con người là haumai, ghép từ hai chữ có nghĩa là ta và tôi, tức cái tôi phình ra và đặt mình vào chỗ trung tâm. Người bị haumai chi phối gọi là manmukh, người quay mặt về phía Guru gọi là gurmukh, và toàn bộ đời tu là chuyển từ bên này sang bên kia. Năm thứ kéo con người vào haumai gọi là năm kẻ cướp: tham dục, giận dữ, tham lam, dính mắc và ngã mạn. Đạo dạy chế ngự chúng ngay giữa đời sống có vợ chồng, có con cái, có nghề nghiệp.

Đạo cũng nhận có nghiệp và có luân hồi, nhưng nghiệp ở đây không phải một cỗ máy khép kín mà lòng thương của thực thể tối cao không xen vào được. Giải thoát gọi là mukti, và đạo nhấn ở jivanmukt, tức giải thoát ngay trong lúc còn sống: người đã thấy thì vẫn cày ruộng, vẫn nuôi con, chỉ khác ở chỗ cái tôi không còn cầm lái.

Bác bỏ đẳng cấp

Đây là điều đạo Sikh nói tới sớm nhất và cụ thể nhất. Kinh sách ghi rõ rằng đẳng cấp không có chỗ đứng trước thực thể tối cao, và việc đầu tiên đạo làm được không phải một lời tuyên bố mà là một cái bếp: ai muốn gặp Guru thì ngồi xuống ăn chung đã. Việc đưa thơ của các vị thánh nhân xuất thân từ nghề dệt và nghề thuộc da vào ngay trong kinh sách cũng là hành động cùng hướng.

Về nam nữ, phụ nữ được đọc kinh trước hội chúng, làm người trông coi kinh sách và nhận lễ nhập đạo với đúng nghi thức như nam giới. Guru Amar Das phản đối tục trùm mặt và tục hoả thiêu người vợ goá theo chồng.

Theo sử liệu

Giới nghiên cứu ghi nhận rằng lời dạy bác bỏ đẳng cấp và thực tế đời sống không phải lúc nào cũng trùng nhau, chẳng hạn ở một số cộng đồng Sikh việc dựng vợ gả chồng vẫn diễn ra trong phạm vi nhóm gốc. Thư viện ghi cả hai mặt và không kết luận về cả một cộng đồng.

Không tượng, không tăng lữ, không khổ hạnh

Ba cái không này đều bắt nguồn từ đoạn Mul Mantar. Vì thực thể tối cao không có hình tướng và không nhập thai, nên không có gì để tạc và không có gì để vẽ. Trong gurdwara, cái đặt ở chỗ cao nhất là quyển kinh.

Đạo cũng không có hàng tăng lữ theo nghĩa một tầng lớp được phong chức và có quyền thay mặt tín đồ. Người trông coi kinh sách gọi là granthi, đó là một công việc chứ không phải một phẩm trật, và bất cứ người Sikh nào đủ khả năng đọc kinh cũng làm được. Không ai có quyền tha tội hay ban phép.

Cuối cùng, đạo bác bỏ khổ hạnh: không có tục nhịn ăn để lấy công đức, không có việc rời bỏ gia đình để đi tu. Guru Nanak lập gia đình, có con, làm ruộng, và đạo lấy đó làm mẫu.

Bác bỏ chiêm tinh và ngày giờ tốt xấu

Đạo Sikh bác bỏ việc xem sao chiếu mệnh, bác bỏ việc chọn ngày lành tháng tốt, bác bỏ bùa chú và việc dùng nghi thức để cầu may. Kinh sách nói thẳng rằng ngày nào cũng tốt nếu lòng hướng về thực thể tối cao. Đây là chỗ khác rất rõ với lối cổ truyền của người Việt, và thư viện nêu ra chứ không bình.

Sangat và pangat

Sangat là hội chúng cùng ngồi nghe và hát kinh, pangat là cái hàng người ngồi xuống đất để ăn trong bếp langar. Đạo cố ý đặt hai thứ cạnh nhau: ai vào nghe kinh thì cũng ngồi xuống ăn, theo thứ tự tới trước tới sau chứ không theo thứ tự sang hèn.

VIIGuru Granth Sahib, Quyển Kinh Là Guru

Đây là chỗ riêng nhất của đạo Sikh. Nhiều đạo có kinh sách được tôn kính rất cao, nhưng ở đạo Sikh, quyển kinh không phải là sách nói về Guru, mà chính là Guru, và điều đó có hệ quả tới từng động tác trong ngày.

Việc kinh sách của một đạo chứa thơ của người ngoài đạo, lại đặt ngang hàng chứ không đặt bên lề, là điều hiếm, và cũng là chi tiết bị bỏ sót nhiều nhất khi giới thiệu đạo Sikh bằng tiếng Việt. Nguồn: Britannica và các bản mô tả cấu trúc Guru Granth Sahib.
Hạng mụcNội dung
Số trang1.430 trang, gọi là ang, nghĩa đen là phần thân thể. Mọi bản in chuẩn trên thế giới đều có đúng số trang ấy và đúng nội dung từng trang.
Số bàiKhoảng 5.894 bài thơ, gọi là shabad.
Cách sắp xếpKhông xếp theo tác giả cũng không theo đề tài, mà theo 31 điệu nhạc gọi là raga. Bộ kinh này soạn để hát chứ không phải để đọc suông.
Chữ viết và ngôn ngữChữ Gurmukhi do Guru Angad chuẩn hoá. Nhiều thứ tiếng trộn lẫn, gồm Punjabi, các phương ngữ vùng bắc tiểu lục địa và chữ mượn từ Sanskrit, Ba Tư, Ả Rập, gọi chung là Sant Bhasha.
Người soạnSáu trong mười vị Guru, trong đó Guru Arjan đóng góp phần lớn nhất.
Tác giả ngoài hàng GuruKhoảng mười lăm vị thánh nhân không phải người Sikh, gồm Kabir, Ravidas, Namdev và Sheikh Farid vốn theo Hồi Giáo. Thơ của các vị đặt xen giữa thơ của các Guru chứ không xếp vào phụ lục.

Đường đi của bộ kinh

Năm 1604, Guru Arjan hoàn tất bản biên soạn đầu tiên gọi là Adi Granth, người chép tay là Bhai Gurdas, và đặt vào Harmandir Sahib ngay trong năm. Một trăm năm sau, Guru Gobind Singh cho chép lại bản hoàn chỉnh có thêm thơ của thân phụ là Guru Tegh Bahadur, và bản ấy đang dùng tới nay.

Năm 1708 tại Nanded, trước khi mất, Guru Gobind Singh tuyên bố rằng sau ngài sẽ không có vị Guru bằng người nào nữa, và ngôi Guru truyền cho bộ kinh. Từ đó bộ kinh mang tên Guru Granth Sahib, và người Sikh dùng chữ Guru cho nó theo đúng nghĩa đen.

Vì sao gọi là Guru chứ không phải là sách

Người ngoài hay hỏi câu này, có khi với ý ngờ rằng đây là thờ vật. Lý lẽ của chính đạo ấy thì khác: cái làm nên tư cách Guru không phải thân xác của một cá nhân mà là lời giảng, và lời giảng của cả mười vị đã được ghi trọn vào bộ kinh. Khi lời giảng đã cố định bằng chữ viết, việc truyền ngôi cho một cá nhân không còn cần thiết, thậm chí còn mở đường cho tranh giành. Người Sikh vì thế nói rằng họ tôn kính bộ kinh vì lời trong đó, chứ không tôn kính giấy và mực.

Bộ kinh được đối đãi như thế nào

Manji sahib và palki

Bộ kinh không bao giờ đặt xuống đất, mà đặt trên một cái bệ thấp có chân gọi là manji sahib, bên trên có tán che gọi là palki, khi không đọc thì phủ tấm vải gọi là rumala. Hội chúng ngồi xuống sàn, tức luôn thấp hơn bộ kinh. Trong lúc đọc có người đứng phe phẩy cây phất trần gọi là chaur, cử chỉ hầu quạt dành cho bậc tôn quý theo lối cũ của vùng đất ấy.

Prakash buổi sáng

Nghi thức mở kinh đầu ngày. Bộ kinh được rước ra, đặt lên bệ, mở ra và đọc một đoạn lấy làm lời dạy của ngày, gọi là hukamnama.

Sukhasan buổi tối

Nghi thức khép kinh cuối ngày. Bộ kinh được gói trong các lớp vải rồi đội trên đầu, rước về một gian phòng riêng để nghỉ đêm. Gian phòng ấy gọi là sach khand, nghĩa là cõi chân thật, thư viện chỉ ghi phiên âm Latinh vì chưa kiểm được nguyên tự Gurmukhi.

Akhand Path

Đọc trọn bộ kinh không ngắt quãng, do nhiều người thay phiên, mất chừng bốn mươi tám giờ. Thường làm vào dịp lớn.

Chỗ hay hiểu lầm

Ngoài Guru Granth Sahib còn có bộ Dasam Granth, tập hợp các sáng tác gắn với Guru Gobind Singh, và loại văn bản janamsakhi kể chuyện đời Guru Nanak. Hai thứ này được trân trọng nhưng không có tư cách Guru, và giới nghiên cứu còn tranh luận bao nhiêu phần trong Dasam Granth là của chính ngài.

VIIIKhalsa Và Năm Chữ K

Nếu năm 1469 là ngày đạo bắt đầu thì năm 1699 là ngày đạo có hình dạng bên ngoài mà cả thế giới nhận ra.

Ngày Vaisakhi năm 1699

Tại Anandpur, vào ngày hội mùa Vaisakhi năm 1699, Guru Gobind Singh gọi hội chúng lại và hỏi ai sẵn sàng dâng đầu mình. Truyền thống kể rằng năm người lần lượt bước ra, được gọi là Panj Pyare, nghĩa là năm người được yêu quý. Họ đến từ năm vùng và năm tầng lớp khác nhau, và chi tiết ấy là điểm chính của câu chuyện.

Guru pha nước với đường trong một cái bát sắt, khuấy bằng thanh kiếm hai lưỡi gọi là khanda và đọc kinh. Thứ nước ấy gọi là amrit, nghĩa là cam lộ, và lễ nhập đạo từ đó mang tên Amrit Sanchar. Sau khi làm lễ cho năm người, Guru quỳ xuống và xin chính họ làm lễ cho mình, tức cách nói rằng Guru và tập thể Khalsa không phải quan hệ trên dưới.

Cùng dịp ấy, ngài đặt cho nam giới nhận lễ tên chung là Singh, nghĩa là sư tử, và cho nữ giới tên chung là Kaur, thường hiểu là công chúa. Đây không phải họ theo dòng dõi, trái lại mục đích là bỏ đi những cái họ vốn để lộ đẳng cấp của người mang.

Năm chữ K

Người đã nhận lễ giữ năm vật mang trên người suốt ngày đêm, tên của cả năm trong tiếng Punjabi đều bắt đầu bằng phụ âm k.

Nguyên tự Gurmukhi ghi theo bảng chữ đã được kiểm. Một số tài liệu ghi kesh là ਕੇਸ਼ và kachera là ਕਛੈਰਾ, đây là các cách viết khác cùng tồn tại, thư viện nêu để quý vị khỏi ngỡ khi gặp.
VậtNguyên tự GurmukhiLà gì và mang ý gì
KeshਕੇਸTóc và râu để nguyên, không cắt suốt đời, ý nghĩa là nhận lấy thân thể như nó được ban cho. Đây là chữ K nặng nhất trong đời sống hằng ngày, vì nó kéo theo cả việc quấn khăn.
KanghaਕੰਘਾCái lược gỗ nhỏ giắt trong tóc, chải hai lần mỗi ngày. Ý nghĩa là giữ gìn chứ không buông thả, và đây là chỗ đạo tách mình khỏi lối tu khổ hạnh vốn để tóc rối bù.
KaraਕੜਾCái vòng bằng sắt hoặc thép đeo ở cổ tay. Vòng tròn không đầu không cuối, nhắc tới cái vô thuỷ vô chung, và nằm ngay trên tay nên nhắc rằng việc mình làm phải hợp với lời Guru.
KacheraਕਛਹਿਰਾCái quần lót có dây buộc, cắt rộng ngang gối. Nghĩa thực dụng là gọn gàng và tiện cử động, nghĩa biểu trưng là giữ mình và sẵn sàng hành động.
KirpanਕਿਰਪਾਨCon dao nhỏ đeo trong bao bên hông. Không phải vũ khí dùng thường ngày, mà là vật tín ngưỡng nhắc bổn phận che chở người yếu thế. Phần lớn kirpan ngày nay chỉ dài vài phân.

Khăn quấn đầu, tiếng Punjabi gọi là dastar, không nằm trong năm chữ K nhưng đi liền với chữ thứ nhất. Người đã nhận lễ còn giữ bốn điều cấm gọi là kurahit: không cắt tóc, không ăn thịt giết theo nghi thức của đạo khác, không ngoại tình, không dùng thuốc lá cùng các chất gây nghiện. Toàn bộ cách làm lễ và cách sinh hoạt gom vào bản Rehat Maryada công bố năm 1945, và đó là lý do một gurdwara ở Canada với một gurdwara ở Punjab làm lễ gần như giống hệt nhau.

Ba mức giữ giới và các dòng trong đạo

Danh sách các dòng lấy theo mục Sects and other groups của Britannica, không phải danh sách đầy đủ. Tỷ trọng của từng dòng trong tổng số người Sikh thì không có phép đếm đáng tin. Nguồn: Britannica, mục Sikhism.
Tên gọiLà ai
AmritdhariNgười đã nhận lễ Amrit Sanchar, giữ đủ năm chữ K và bốn điều cấm.
KeshdhariNgười để tóc không cắt và thường quấn khăn, nhưng chưa nhận lễ nhập Khalsa.
SahajdhariNgười theo lời dạy của đạo nhưng không giữ các dấu hiệu bên ngoài. Chữ này nghĩa là người đi từ từ, và nhóm ấy rất khó đếm.
Namdhari và NirankariHai dòng thế kỷ mười chín, đều nhận một dòng Guru bằng người nối tiếp sau năm 1708, đó là chỗ khác với dòng chính. Người Namdhari quấn khăn trắng theo lối ngang trán.
Sikh Dharma của bán cầu tâyCòn gọi là 3HO, do Harbhajan Singh lập tại Hoa Kỳ năm 1971, phần lớn thành viên là người phương Tây cải đạo.

IXLangar, Bếp Ăn Chung

Hỏi một người không theo đạo Sikh ở châu Âu hay Bắc Mỹ rằng họ biết gì về đạo này, câu trả lời hay gặp nhất không phải một điều trong giáo lý mà là một bữa ăn. Langar ਲੰਗਰ là bếp ăn chung của gurdwara, phát cơm miễn phí cho bất cứ ai bước vào, không hỏi đạo, không hỏi quốc tịch, không hỏi giàu nghèo. Đây là điều làm nên danh tiếng của đạo này khắp thế giới.

Bếp ấy có từ đâu

Guru Nanak đặt nếp ăn chung ngay tại Kartarpur, Guru Angad đưa vào quy củ. Nhưng vị làm cho nó thành thiết chế có sức nặng xã hội là Guru Amar Das, với một lệ rất đơn giản mà rất khó chịu với trật tự đương thời: ai muốn gặp ngài thì phải ngồi xuống ăn chung với mọi người trước đã.

Muốn thấy sức nặng của lệ này thì phải nhớ bối cảnh. Trong xã hội đẳng cấp, việc ăn chung là một trong những ranh giới cứng nhất: người thuộc nhóm trên không nhận thức ăn từ tay người thuộc nhóm dưới, không ngồi chung mâm, có nơi còn không uống nước chung giếng. Bắt tất cả cùng ngồi một hàng, ăn cùng một món, do cùng một tay múc ra, là đánh thẳng vào chỗ ấy.

Ngồi thành hàng dưới đất

Người ăn ngồi xếp bằng thành hàng dài trên sàn, gọi là pangat. Không có bàn cao, không có ghế danh dự, không có chỗ riêng cho khách quý.

Một món cho tất cả

Đồ chay có sữa, thường gồm bánh mì dẹt, đậu hầm và cháo ngọt. Chay không phải vì đạo buộc ăn chay, mà vì đó là món người theo bất cứ đạo nào cũng ăn được.

Không lấy tiền

Không có hộp công đức ở cửa bếp, không có việc mời quyên góp trước khi ăn. Kinh phí lấy từ tiền dâng cúng chung và từ tục góp một phần mười thu nhập.

Người nấu là người đi ăn

Bếp do tín đồ làm không công theo lối sewa. Một người có thể hôm nay nấu, hôm sau ngồi ăn, và người có địa vị cao ngoài đời vào đây vẫn rửa bát như mọi người.

Không giảng đạo kèm bữa ăn

Người vào ăn không bị hỏi về đạo của mình và không bị mời theo đạo.

Bếp langar tại khu đền Amritsar là bếp ăn miễn phí lớn vào bậc nhất thế giới. Các mô tả thông dụng ghi hơn một trăm nghìn suất ăn chay mỗi ngày, cũng có nguồn ghi mức năm mươi nghìn tới một trăm nghìn tuỳ ngày. Thư viện nêu cả hai vì đây là loại con số không có phép đếm chính thức.

Ngoài phạm vi gurdwara, các đội langar của người Sikh xuất hiện ở nhiều nơi có thiên tai, có người tị nạn, và ở các thành phố lớn phương Tây thì phát cơm cho người vô gia cư. Đây không phải một chương trình từ thiện mới nghĩ ra, mà là cái bếp đã có từ năm trăm năm trước, chỉ dọn ra ngoài đường.

XGurdwara Và Đền Vàng Amritsar

Gurdwara ਗੁਰਦੁਆਰਾ ghép từ chữ guru và chữ chỉ cái cửa, nghĩa là cửa vào Guru. Đây không phải đền thờ theo nghĩa nơi ở của thần linh, vì đạo Sikh không có tượng thờ, mà là nơi đặt Guru Granth Sahib. Điều kiện duy nhất không thể thiếu là bộ kinh: một gian phòng có đặt bộ kinh theo đúng nghi thức thì là gurdwara, dù nằm trong toà nhà cũ hay căn phòng thuê. Ngoài ra còn có lá cờ Nishan Sahib màu cam nghệ cắm trên cột cao ngoài sân, mang dấu hiệu khanda, và bếp langar.

Vào gurdwara thì làm gì

Khách không phải người Sikh vẫn được vào, và trong thực tế thì được mời vào. Bỏ giày dép ngoài cửa, rửa tay rửa chân ở chỗ nước đặt sẵn, trùm đầu cả nam lẫn nữ bằng khăn của mình hoặc khăn mượn ở cửa, không mang thuốc lá và rượu vào. Vào tới gian chính thì đi thẳng lên trước bộ kinh, cúi mình chạm trán xuống sàn, rồi lui ra ngồi xuống sàn với mọi người. Ra về thì nhận một nắm karah prasad, thứ bánh ngọt nấu bằng bột mì, bơ và đường, phát cho tất cả bằng cùng một cách.

Về chỗ ngồi, nguyên tắc của đạo là không có chỗ nào cao hơn chỗ nào và không có chỗ dành riêng theo địa vị: tất cả cùng ngồi trên sàn và cùng thấp hơn bộ kinh. Ở nhiều gurdwara nam giới và nữ giới ngồi về hai phía, nhưng hai phía ấy cách bộ kinh bằng nhau.

Harmandir Sahib, ngôi đền mở bốn cửa

Ngôi gurdwara được biết tới nhiều nhất nằm tại Amritsar, bang Punjab, Ấn Độ. Tên gốc là Harmandir Sahib, nghĩa là ngôi đền của Đấng Tối Cao, cũng gọi là Darbar Sahib. Người ngoài quen gọi là Đền Vàng vì lớp vàng dát bên ngoài, nhưng lớp vàng ấy chỉ có từ năm 1830.

Lịch sử của nó bắt đầu bằng một cái hồ chứ không phải một toà nhà. Guru Ram Das lập thị trấn năm 1574 và cho đào hồ, hoàn tất năm 1577, và chữ Amritsar ghép từ amrit là cam lộ với sar là hồ. Guru Arjan khởi công ngôi đền giữa hồ từ năm 1581, phần xây hoàn tất năm 1589, và năm 1604 ngài đặt bộ Adi Granth vào trong.

Hai nét kiến trúc của ngôi đền đáng nói kỹ, vì cả hai là lời phát biểu chứ không phải lựa chọn thẩm mỹ.

Nét thứ nhất là bốn cửa mở ra bốn hướng. Đền vuông và mỗi mặt có một cửa. Cách hiểu được truyền trong đạo là ngôi đền đón người từ mọi phía và mọi tầng lớp, không có mặt trước dành cho người sang và mặt sau dành cho người hèn. Trong một xã hội mà việc ai được vào đền nào quy định rất chặt theo dòng dõi, một ngôi đền bỏ hẳn khái niệm cửa chính là điều rất khác thường.

Nét thứ hai là nền đền thấp hơn mặt đất xung quanh. Đây là chi tiết đắt nhất và hay bị bỏ qua nhất. Lối dựng đền tháp trong vùng ấy thường đặt điện thờ trên một cái bệ cao, người hành hương phải leo nhiều bậc mới tới: cái linh thiêng ở trên, người phàm ở dưới. Harmandir Sahib làm ngược lại. Khách đi qua cổng, rồi bước xuống các bậc để tới ngang mặt hồ, rồi mới qua cây cầu hẹp để vào đền. Cách hiểu được truyền trong đạo là người vào phải hạ mình xuống chứ không phải vươn lên, phải bỏ cái tôi lại trên bờ. Có một lớp nghĩa nữa rất hợp với cái hồ bao quanh: nước bao giờ cũng chảy về chỗ thấp, và chỗ thấp là chỗ nhận.

Cộng hai nét lại thì gọn: bốn cửa nói rằng ai cũng vào được, nền thấp nói rằng ai cũng phải cúi xuống mà vào. Đó là giáo nghĩa về bình đẳng và về cái tôi, dựng bằng gạch đá.

Akal Takht và năm toà

Ngay đối diện ngôi đền, bên kia cây cầu, là Akal Takht, nghĩa là toà ngồi của Đấng vượt thời gian, do Guru Hargobind dựng năm 1606: ngôi đền là mặt tu tập, Akal Takht là chỗ bàn việc chung. Đạo Sikh có năm toà như vậy, gọi chung là Panj Takht, gồm Akal Takht tại Amritsar, Kesgarh Sahib tại Anandpur, Damdama Sahib tại Talwandi Sabo, Patna Sahib và Hazur Sahib. Hai nơi gắn với Guru Nanak là Nankana Sahib và Kartarpur đều nằm bên phía Pakistan.

Các mô tả thông dụng ghi khu đền Amritsar đón hơn một trăm năm mươi nghìn khách mỗi ngày, và đây là nơi mà bất cứ ai, theo đạo nào hay không theo đạo nào, cũng vào được và cũng được mời ăn một bữa.

XINghi Lễ Và Lễ Tiết

Nghi lễ của đạo Sikh ít và gọn, phần lớn xoay quanh việc đọc kinh và hát kinh. Không có lễ cúng dâng thức ăn cho thần linh, không có việc đốt vàng mã, không có tục xem ngày.

Kirtan, hát kinh

Kirtan ਕੀਰਤਨ là việc hát các bài thơ trong kinh sách theo đúng điệu nhạc đã ghi cho bài ấy, và là hoạt động trung tâm của mỗi buổi tụ họp trong gurdwara. Người hát gọi là ragi, thường ngồi thành nhóm ba người, ngày nay dùng đàn harmonium và trống tabla.

Nhạc không phải phần trang trí thêm vào cho vui tai: bộ kinh xếp theo ba mươi mốt điệu nhạc chứ không theo đề tài. Với một đạo không có tượng và không có ảnh thờ, cái đưa người ta vào trạng thái tôn giáo là âm thanh chứ không phải hình ảnh.

Nitnem và Ardas

Người Sikh có bộ kinh đọc mỗi ngày gọi là nitnem: sáng sớm đọc bài Japji Sahib do Guru Nanak soạn, chiều tối đọc bài Rehras, trước khi ngủ đọc bài Kirtan Sohila.

Lời cầu chung của cả hội chúng gọi là Ardas, đọc lúc đứng chắp tay cuối mỗi buổi lễ, nhắc lại tên các vị Guru cùng những người đã chịu gian nan vì đạo rồi mới tới lời xin. Kết thúc buổi lễ, người trông coi kinh mở bộ kinh ra ở một trang bất kỳ và đọc bài ở đầu trang bên trái, lấy đó làm lời dạy của ngày, gọi là hukamnama.

Việc cưới, việc đặt tên, việc tang

Lễ cưới gọi là Anand Karaj, nghĩa là việc làm của niềm vui. Đôi vợ chồng đi bốn vòng quanh Guru Granth Sahib, mỗi vòng ứng với một đoạn thơ Lavan do Guru Ram Das soạn. Điểm cần nói rõ với người Việt: họ đi quanh bộ kinh chứ không đi quanh đống lửa như nghi thức cưới của truyền thống bản địa. Không xem ngày, không xem tuổi.

Đặt tên cho trẻ làm ngay tại gurdwara: bộ kinh được mở ra một trang bất kỳ, lấy chữ cái đầu của bài ở trang ấy, rồi cha mẹ chọn một cái tên bắt đầu bằng chữ cái đó. Sau tên riêng, con trai thêm chữ Singh, con gái thêm chữ Kaur.

Việc tang thường là hoả táng, lúc ấy đọc bài Kirtan Sohila và bài Ardas. Tro được rải xuống nước hoặc chôn, và đạo không lập mộ để thờ, không dựng bia, không đặt bàn thờ ảnh.

Vaisakhi và các ngày lớn

Vaisakhi rơi vào giữa tháng Tư dương lịch, thường là ngày 13 hoặc 14. Gốc của nó là ngày hội mùa của vùng Punjab, và với người Sikh thì mang thêm một lớp nghĩa nữa vì đó là ngày Khalsa được lập năm 1699. Đây là ngày lớn nhất trong năm của đạo. Người ta rước lá cờ Nishan Sahib đi quanh phố, gọi là Nagar Kirtan, vừa đi vừa hát kinh, và dựng các bếp langar dọc đường phát cơm cho người qua lại.

Các ngày lớn khác gọi chung là Gurpurab, tức ngày của Guru. Ngày sinh Guru Nanak rơi vào rằm tháng Kartik, thường là tháng Mười Một dương lịch. Ngày tưởng niệm Guru Arjan vào quãng tháng Sáu, ở Punjab thường có các quầy phát nước mát miễn phí bên đường. Ngày dương lịch thay đổi theo năm vì đạo dùng lịch riêng gọi là Nanakshahi, công bố năm 1999.

XIISố Tín Đồ

Con số về tôn giáo bao giờ cũng cần đọc kỹ nguồn và năm. Với đạo Sikh có một chỗ khó riêng: các cơ quan khảo sát lớn nhất thường không tách riêng người Sikh mà gộp vào nhóm các đạo khác. Báo cáo năm 2025 của Pew Research Center xếp người Sikh vào nhóm chung với Bahá'í, Kỳ Na Giáo, Thần Đạo, Đạo Giáo và Bái Hoả Giáo, nhóm này chiếm 2,2 phần trăm dân số thế giới, và không đưa con số riêng cho từng đạo.

Bang Punjab là đơn vị hành chính duy nhất trên thế giới mà người Sikh chiếm đa số. Canada là nước có tỷ lệ người Sikh trên dân số cao nhất ngoài Ấn Độ. Nguồn: Pew Research Center, Sikh Coalition, điều tra dân số Ấn Độ 2011, Canada 2021, Anh và xứ Wales 2021.
Phạm viCon sốNăm dữ liệuNguồn
Toàn cầuKhoảng 25 triệu ngườicông bố năm 2015World Religion Database, dẫn trong báo cáo về các đạo khác của Pew Research Center
Toàn cầuHơn 25 triệu người, xếp thứ năm trong các đạo lớn thế giớitrang giới thiệu hiện hànhSikh Coalition, tổ chức của người Sikh tại Hoa Kỳ
Ấn Độ20.833.116 người, tức 1,72 phần trăm dân số2011Điều tra dân số Ấn Độ năm 2011
Bang Punjab, Ấn Độ16.004.754 người, tức 57,69 phần trăm dân số bang2011Điều tra dân số Ấn Độ năm 2011
Canada771.790 người, tức 2,12 phần trăm dân số2021Điều tra dân số Canada năm 2021
Anh và xứ Wales524.140 người, tức 0,9 phần trăm dân số2021Điều tra dân số Anh và xứ Wales năm 2021
Hoa KỳƯớc khoảng 500.000 ngườiước tính hiện hànhSikh Coalition. Điều tra dân số Hoa Kỳ không hỏi về tôn giáo.

Nói thẳng mấy chỗ vênh.

Thứ nhất, con số toàn cầu không có nguồn gốc là một cuộc đếm. Mức 25 triệu đến từ ước tính của World Religion Database, còn mức 30 triệu thấy trong các bản tổng hợp không nêu rõ phép tính. Chênh nhau tới năm triệu người, nên thư viện nêu cả hai chứ không chọn một.

Thứ hai, số của Ấn Độ đã cũ. Cuộc điều tra dân số tiếp theo sau năm 2011 bị lùi lại nhiều lần, nên con số mới nhất có thẩm quyền vẫn là con số của mười lăm năm trước. Mọi phép suy ra số hiện nay đều là ngoại suy.

Thứ ba, nhóm Sahajdhari rất khó đếm. Người Sikh không giữ các dấu hiệu bên ngoài thì không phân biệt được qua quan sát, mà điều tra dân số lại dựa trên lời tự khai. Ở Anh còn có tranh luận kéo dài về chuyện nên khai chữ Sikh ở ô tôn giáo hay ô dân tộc.

Thứ tư, đây là một đạo có cộng đồng hải ngoại lớn so với quy mô của mình. Cộng gộp Canada, Anh và Hoa Kỳ đã gần một triệu tám trăm nghìn người, chưa kể Úc, Malaysia và các nước vùng Vịnh, nên hình ảnh đạo Sikh trong mắt thế giới được định hình rất nhiều bởi các cộng đồng ngoài vùng đất gốc.

XIIIĐạo Sikh Tại Việt Nam

Mục này ngắn, và ngắn là đúng. Đạo Sikh có mặt tại Việt Nam ở mức rất nhỏ, tài liệu tiếng Việt còn ít, và nhiều chi tiết hay được nhắc lại thì thư viện chưa tra được nguồn đáng tin.

Dữ kiện hành chính

Theo công văn 6955 do Bộ Nội vụ ban hành ngày 28 tháng Mười Hai năm 2020, danh sách các tôn giáo được công nhận tại Việt Nam gồm mười sáu tôn giáo cùng ba mươi sáu tổ chức tôn giáo. Đạo Sikh không có tên trong danh sách ấy. Thư viện ghi điều này như một dữ kiện hành chính và không bình luận.

Cộng đồng người Ấn tại Sài Gòn trước năm 1975

Người Ấn có mặt ở Nam Kỳ từ cuối thế kỷ mười chín, làm nghề buôn bán, cho vay và môi giới. Theo bản tổng hợp về cộng đồng người Ấn tại Việt Nam, năm 1937 có chừng hai nghìn người ở miền Nam và một nghìn người ở miền Bắc, còn thập niên 1950 và 1960 thì ước tính ba nghìn tới bốn nghìn người, tập trung tại Sài Gòn. Cùng nguồn ấy ghi rằng trong cộng đồng này có mặt cả ba tín ngưỡng Ấn Độ Giáo, Hồi Giáo và Sikh. Sau năm 1975, phần lớn cộng đồng này rời đi.

Dấu vết còn thấy tới nay là mấy ngôi đền Ấn Độ Giáo trong khu trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, được biết tới nhiều nhất là đền Bà Ấn. Đây là đền Ấn Độ Giáo, không phải gurdwara.

Theo sử liệu

Có lưu truyền rằng tại Sài Gòn trước năm 1975 từng có một gurdwara của cộng đồng Sikh. Thư viện chưa tra được một nguồn đáng tin xác nhận địa chỉ, năm dựng, năm ngừng hoạt động hay hiện trạng của nơi ấy, nên trang này không ghi chi tiết nào và không dựng lại bằng suy đoán. Thư viện cũng chưa tra được nguồn đáng tin về số người Sikh đang sinh sống tại Việt Nam, và chưa tra được nguồn xác nhận có hay không một nơi sinh hoạt tôn giáo của người Sikh đang hoạt động trong nước.

Con số duy nhất tra được về cộng đồng gốc Ấn nói chung là khoảng hai nghìn bảy trăm người tính tới năm 2025, phần lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Con số ấy nói về người mang quốc tịch Ấn Độ chứ không nói riêng về người theo đạo Sikh.

Trên thực tế, phần lớn người Việt biết tới đạo Sikh khi đi làm và đi học tại Canada, Anh, Úc và Hoa Kỳ, nơi cộng đồng Sikh đông và các gurdwara thường mở cửa cho khách vào ăn langar.

Tài liệu tiếng Việt về đạo Sikh chủ yếu là vài bài nghiên cứu trong tạp chí khoa học của các trường đại học. Chính các tác giả Việt Nam viết về đề tài này cũng ghi nhận rằng sự hiểu biết về đạo Sikh ở nước ta còn rất hạn chế, nên quý vị nên đối chiếu với nguồn của chính đạo ấy hoặc với các từ điển tôn giáo học, nhất là ở những chỗ nói về quan hệ giữa đạo Sikh với Ấn Độ Giáo.

XIVTrong Con Mắt Phong Thủy

Xin thưa trước cho thật rõ, vì mục này dễ bị đọc lệch hơn bất cứ mục nào khác trên trang. Đạo Sikh không dạy phong thủy, và đi xa hơn thế, đạo còn bác bỏ chiêm tinh cùng việc chọn ngày giờ tốt xấu. Đây là chỗ khác rõ với lối cổ truyền của người Việt.

Lập trường của chính đạo ấy

Kinh sách của đạo Sikh có nhiều đoạn nói thẳng về chuyện này: ngày nào cũng lành nếu lòng hướng về thực thể tối cao, và người cứ mải giở lịch tìm ngày tốt là người chưa hiểu điều cốt yếu. Bộ quy tắc sinh hoạt cũng không đặt ra thủ tục xem ngày, xem giờ hay xem tuổi nào. Hệ quả rất cụ thể: lễ cưới không chọn ngày theo tuổi cô dâu chú rể, lễ tang không xem giờ nhập quan, dựng một gurdwara mới không nhờ thầy xem hướng. Đứng trên lập trường của chính đạo ấy, phong thủy không phải là một phần của đạo, và cả chiêm tinh cũng vậy.

Vậy đạo hướng công trình theo quy tắc nào

Mỗi đạo có quy tắc riêng cho nơi thờ của mình, và quy tắc ấy thường không liên quan gì tới khí trường. Nhà thờ Công Giáo theo truyền thống cổ hướng về phía đông, mang ý nghĩa phụng vụ. Thánh đường Hồi Giáo hướng theo qibla về Mecca, đây là một phép tính địa lý. Thần xã Nhật Bản có thuật chọn đất riêng.

Đạo Sikh thì không quy định hướng nào cả. Cái được quy định là những thứ khác hẳn: Guru Granth Sahib đặt ở chỗ cao nhất và hội chúng ngồi thấp hơn, có lá cờ Nishan Sahib đủ cao để nhìn thấy từ xa, và có bếp langar. Nếu làm được thì gurdwara mở bốn cửa ra bốn hướng, nhưng ý của việc ấy là đón người từ mọi phía chứ không phải chọn tọa hướng. Đạo này thay câu hỏi hướng nào tốt bằng câu hỏi ai vào được.

Đọc thế đất Harmandir Sahib bằng thước đo cổ truyền

Phần dưới đây là kiến giải riêng của thư viện, đọc khu đền Amritsar bằng con mắt phong thủy cổ truyền của người Việt. Đây không phải điều đạo dạy.

Thứ nhất, đền nằm giữa hồ. Trong lối nói cổ truyền, nước chủ về tụ, và công trình được nước bao quanh bốn mặt là thế tụ thuỷ hoàn toàn. Người Việt quen với hồ bán nguyệt trước đình chùa, tức nước ở một phía, còn ở đây nước ở cả bốn phía.

Thứ hai, nền đền thấp hơn mặt đất xung quanh. Theo thước đo cổ truyền, chỗ trũng là chỗ nước tụ về, và chỗ nào nước tụ về thì được coi là chỗ nhận. Lối đọc cổ truyền và lý do của chính đạo ấy đi tới cùng một chỗ bằng hai đường khác nhau: một bên nói chỗ thấp là chỗ nhận nước, một bên nói người vào phải hạ mình.

Thứ ba, không có tọa hướng. Toàn bộ thuật chọn hướng dựa trên việc công trình có một mặt trước và một mặt sau. Một ngôi đền mở bốn cửa bằng nhau thì không có mặt trước, nên không có tọa, không có hướng, không có gì để tính. Thư viện nêu chỗ này ra chính vì đó là chỗ phép đọc cổ truyền hết chỗ dùng.

Chỗ hay hiểu lầm

Mọi điều trong mục này là cách thư viện đọc, không phải điều đạo dạy. Người Sikh dựng đền giữa hồ vì lời Guru chứ không vì tụ thuỷ, đặt nền đền thấp vì muốn người vào phải cúi mình chứ không vì thế đất. Trang này không khuyên người Sikh xem phong thủy. Nói cho gọn: kiến trúc thì đọc được bằng nhiều thước đo, giáo lý thì chỉ có một.

XVNhững Chỗ Hay Hiểu Lầm

Phần cuối gom lại những câu mà thư viện nghe nhiều nhất khi người Việt hỏi về đạo Sikh. Ba chỗ trượt hay gặp nhất: lẫn khăn quấn đầu của người Sikh với khăn của người Hồi Giáo, lẫn tôn kính với thờ phượng vì tiếng Việt dùng chung một chữ thờ, và lẫn một đạo riêng với một nhánh của đạo khác vì cùng ra đời trên một vùng đất.

Người quấn khăn trên đầu có phải người Hồi Giáo không

Không nhất thiết, và đây là chỗ nhầm phổ biến nhất trên thế giới. Khăn của người Sikh gọi là dastar, quấn từ một dải vải dài nhiều mét, phủ kín toàn bộ mái tóc dài không cắt, thường có nếp gấp hình chữ V trước trán, đội hằng ngày và đi ngủ mới tháo ra. Trong Hồi Giáo, khăn quấn đầu của nam giới là tập tục theo vùng chứ không phải điều buộc cho mọi tín đồ. Hai thứ khác nhau cả về hình thức lẫn ý nghĩa.

Đạo Sikh có phải một nhánh của Ấn Độ Giáo không

Không, và người Sikh không nhận cách gọi ấy. Đạo có kinh sách riêng, chữ viết riêng, dòng Guru riêng và nơi thờ riêng. Bốn chỗ khác nhau lớn nhất: bác bỏ hệ thống đẳng cấp, bác bỏ việc thờ tượng, bác bỏ quan niệm thực thể tối cao nhập thể thành người, và không nhận hàng tư tế làm trung gian. Cách gọi đây là sự pha trộn giữa Ấn Độ Giáo và Hồi Giáo cũng không đúng.

Người Sikh mang dao trong người, có nguy hiểm không

Kirpan là vật tín ngưỡng chứ không phải vũ khí dùng thường ngày. Nó là một trong năm vật mà người đã nhận lễ nhập Khalsa phải mang, ý nghĩa là bổn phận che chở người yếu thế, tức một lời nhắc về trách nhiệm chứ không phải lời đe doạ. Phần lớn kirpan ngày nay chỉ dài vài phân, đeo trong bao dưới lớp áo, nhiều nơi còn khâu cố định trong bao.

Người Sikh có thờ mười vị Guru như thần linh không

Không. Đạo Sikh phân biệt rõ giữa thực thể tối cao duy nhất và mười vị Guru. Các vị Guru là người, sinh ra và chết đi như mọi người, và kinh sách nói rằng thực thể tối cao không nhập thai. Người Sikh tôn kính các vị rất sâu, nhắc tên trong lời cầu chung mỗi ngày, nhưng không cầu xin, không tạc tượng và không đặt ảnh các vị lên chỗ thờ.

Singh và Kaur có phải họ của người Sikh không

Không. Đây là hai tên chung do Guru Gobind Singh đặt năm 1699, Singh cho nam và Kaur cho nữ, và mục đích lại ngược với chức năng của một cái họ. Trong xã hội đương thời, cái họ để lộ ngay đẳng cấp của người mang, nên đặt cho tất cả cùng một chữ là để xoá dấu vết ấy đi. Hai người cùng mang chữ Singh không hề có quan hệ họ hàng, và một phụ nữ mang chữ Kaur không đổi tên khi lấy chồng.

Guru Granth Sahib có phải chỉ là một quyển sách không

Với người Sikh thì không. Năm 1708, Guru Gobind Singh tuyên bố không truyền ngôi Guru cho người nào nữa mà trao cho bộ kinh, nên bộ kinh giữ tư cách Guru theo đúng nghĩa đen. Hệ quả thấy được là bộ kinh đặt trên bệ cao có tán che, rước ra mỗi sáng và rước về phòng riêng nghỉ đêm mỗi tối. Điều được tôn kính là lời giảng chứa trong đó chứ không phải vật liệu làm ra quyển sách.

XNơi Của Đạo Này Trên Đất Việt

Những nơi mà đạo này đang sống thật ngoài đời, mỗi nơi có một trang riêng ghi lịch sử, kiến trúc, thế đất và hướng theo phong thủy, lễ tiết và đường tới nơi.

Xem bảng chung các nơi tâm linh của cả nước

?Hỏi Đáp Nhanh

Đạo Sikh là gì?

Đạo Sikh là một tôn giáo khởi từ Guru Nanak, sinh năm 1469 tại vùng Punjab, nay là thị trấn Nankana Sahib thuộc Pakistan. Đạo tin có một thực thể tối cao duy nhất không hình tướng, có mười vị Guru nối nhau từ Guru Nanak tới Guru Gobind Singh, và từ năm 1708 thì ngôi Guru thuộc về kinh sách Guru Granth Sahib. Đường lối sống gói trong ba chữ: niệm danh, lao động lương thiện và chia sẻ. Đây là đạo trẻ nhất trong các đạo lớn của thế giới, với khoảng 25 triệu tín đồ theo ước tính của World Religion Database.

Đạo Sikh có phải là một nhánh của Ấn Độ Giáo không?

Không, và người Sikh không nhận cách gọi ấy. Đạo có kinh sách riêng, chữ viết riêng, dòng Guru riêng và nơi thờ riêng. Đạo bác bỏ hệ thống đẳng cấp, bác bỏ việc thờ tượng, bác bỏ quan niệm thực thể tối cao nhập thể thành người và không nhận hàng tư tế làm trung gian. Cách gọi đây là sự pha trộn giữa Ấn Độ Giáo và Hồi Giáo cũng không đúng, vì pha trộn thì giữ lại khung của cả hai bên còn đạo này bác bỏ đúng những cái trụ của cả hai. Câu được truyền tụng của Guru Nanak sau lần chứng ngộ là không có Hindu, không có Musalman.

Người Sikh đội khăn trên đầu có phải là người Hồi Giáo không?

Không. Khăn của người Sikh gọi là dastar, quấn từ một dải vải dài nhiều mét để phủ kín mái tóc không cắt, đội hằng ngày và thường có nếp gấp hình chữ V trước trán, đi kèm bộ râu để dài. Trong Hồi Giáo, khăn quấn đầu của nam giới là tập tục theo vùng và theo dòng chứ không phải điều buộc cho mọi tín đồ, phần lớn nam giới Hồi Giáo không quấn khăn kiểu ấy, và cách quấn cũng khác hẳn. Hai thứ khác nhau cả về hình thức lẫn ý nghĩa.

Năm chữ K của người Sikh là những gì?

Năm vật mà người đã nhận lễ nhập Khalsa mang trên người, tên trong tiếng Punjabi đều bắt đầu bằng phụ âm k. Kesh là tóc và râu để nguyên không cắt. Kangha là cái lược gỗ giắt trong tóc. Kara là vòng sắt đeo cổ tay, vòng tròn không đầu không cuối. Kachera là quần lót có dây buộc, tiện cử động và nhắc việc giữ mình. Kirpan là con dao nhỏ đeo trong bao, là vật tín ngưỡng nhắc bổn phận che chở người yếu thế chứ không phải vũ khí thường ngày. Năm vật này do Guru Gobind Singh đặt ra năm 1699.

Langar của người Sikh là gì, có phải trả tiền không?

Langar là bếp ăn chung của gurdwara, phát cơm miễn phí cho bất cứ ai bước vào, không hỏi đạo, không hỏi quốc tịch, không hỏi giàu nghèo. Không phải trả tiền và cũng không có hộp quyên góp đặt ở cửa bếp. Mọi người ngồi xếp bằng thành hàng dài trên sàn và ăn chung một món đồ chay có sữa, không có bàn cao và không có chỗ dành riêng cho khách quý. Nếp này có từ thời Guru Nanak và được Guru Amar Das đưa thành lệ bắt buộc. Riêng bếp tại khu đền Amritsar được mô tả là phát hơn một trăm nghìn suất mỗi ngày.

Vì sao Đền Vàng Amritsar lại phải bước xuống mới vào được?

Vì nền đền được đặt thấp hơn mặt đất xung quanh, khác hẳn lối dựng đền tháp trong vùng vốn đặt điện thờ trên bệ cao để người hành hương leo bậc lên. Cách hiểu được truyền trong đạo là người vào phải hạ mình xuống chứ không phải vươn lên, phải bỏ cái tôi lại trên bờ. Đền còn mở bốn cửa ra bốn hướng, hàm ý đón người từ mọi phía và mọi tầng lớp, không có mặt trước dành cho người sang và mặt sau dành cho người hèn. Tên gốc của đền là Harmandir Sahib, còn lớp vàng dát ngoài chỉ có từ năm 1830.

Guru Granth Sahib là sách hay là Guru?

Với người Sikh thì đó là Guru theo đúng nghĩa đen. Năm 1708 tại Nanded, Guru Gobind Singh tuyên bố dòng Guru bằng người dừng ở ngài và trao ngôi Guru cho bộ kinh. Lý lẽ của đạo là cái làm nên tư cách Guru chính là lời giảng, mà lời giảng đã được ghi trọn vào bộ kinh, nên không cần truyền cho một cá nhân nào nữa. Hệ quả thấy được là bộ kinh đặt trên bệ cao có tán che, có người phe phẩy phất trần bên trên, rước ra mỗi sáng và rước về phòng riêng nghỉ đêm mỗi tối. Bộ kinh có 1.430 trang và xếp theo 31 điệu nhạc.

Việt Nam có bao nhiêu người theo đạo Sikh?

Thư viện chưa tra được nguồn đáng tin về số người theo đạo Sikh đang sinh sống tại Việt Nam, và cũng chưa tra được nguồn xác nhận hiện trạng của một gurdwara từng được nhắc tới ở Sài Gòn trước năm 1975, nên không ghi con số nào và không dựng lại bằng suy đoán. Về mặt hành chính, theo công văn 6955 do Bộ Nội vụ ban hành ngày 28 tháng Mười Hai năm 2020, danh sách các tôn giáo được công nhận tại Việt Nam gồm mười sáu tôn giáo cùng ba mươi sáu tổ chức tôn giáo, và đạo Sikh không có tên trong danh sách ấy.

Đọc Tiếp